Một mình
Tôi để cái tôi trông cái tôi,
Đặt tôi trong xã hội muôn loài.
Tôi, giữa trăm loài trông thế giới,
Tôi về trong trống, mỏi trông thôi.
Tôi ngóng đợi Đông, đợi lời mong
Mong mỏi hư không, ý chất chồng
Tinh tú trông nhìn trong trống rộng,
Toi lụi niềm riêng, xót dạ lòng
Trong cõi mộng mơ chỉ vậy thôi
Trong bao ước vọng cũng xa rời
Tôi hết trông rồi, tôi còn đó,
Trong đời vô tận… mất tăm môi.
Thôi rồi một cõi quá xa xôi
Môi mỉm cười môi mệt lã rồi
Soi bóng soi đời soi thế sự
Kiếp người mong mỏi đợi mình thôi
Ý Nhiên
2016