Xứ người
Vận đời trôi dạt phương xa,
Mỏi mong tìm chút lân la rượu chè.
Cà phê đắng lặng mà nghe,
Tận trong dư vị câu vè cố hương.
Mẩu trà, phong bánh, nếp tương,
Trải lòng theo những dặm đường mưu sinh.
Bếp hồng sưởi ấm đêm thinh,
Tự tay vun vén, chân tình khơi trong.
Đời thôi sắp vẹn một vòng,
Khói sương sầu muộn, long đong chẳng dừng.
Đời chưa hết nỗi ngập ngừng,
Ngắm nhìn mây trắng, dửng dưng cô phòng.
Trời riêng một dải mênh mông,
Ước sao sánh được thong dong của người.
Giá như có chén ngậm ngùi,
Có ly rũ sạch, đẩy lùi thị phi.
Phải chi có đức kiên trì,
Dạn dày sương gió, hiểu gì là “đương”.
Đoái hoài một dải viễn phương,
Đắp bồi hạnh phúc, vấn vương nghĩa tình.
Gió lay chuỗi hạt rung rinh,
Lặng ngồi nhặt nhạnh chút tình vu vơ.
Cà phê đắng vị, pha hờ,
Nhấp môi hòa điệu thẫn thờ suy tư.
Ý Nhiên
2026