Bỏ qua đến nội dung chính

Xa

Độc hành với nỗi thương mong
Mang theo mấy nếp thổ phong quê người.
Đường dài phiêu bạt tả tơi,
Mưu sinh nặng gánh, tiếng cười mong manh.
Tiết trời giá lạnh đêm thanh,
Trật trầy nhóm lửa, sưởi nhành cô liêu.
Lòng gom tàn lụi ráng chiều,
Phà hơi ấm nhỏ, kẻo điều buông trôi.
Đời! vòng xe bánh luân hồi
Chưa tròn một kiếp rã rời gót chân.
Khói sương phủ lối xa gần,
Muôn miên chẳng tới, đứng lần chẳng yên.
Ngước nhìn nhạn trắng qua hiên,
Thấy mình lơ lủng giữa miền có–không.
Phòng không, bóng cũng đợi mong,
Dửng dưng bao nỗi, gọi không thành lời.
Dành riêng một dải chơi vơi,
Người thong dong đó, ta ngồi vọng sang.
Giữa lòng con nước mênh mang,
Nhớ thương gửi lại nhịp tràng tiếng ve
Trăng ngần soi rạng sau hè
Rót vàng đáy mắt, vỗ về tim đau
Không còn níu, cũng chẳng tìm,
Bồi hồi đôi chút, im lìm trông xa.
Gió lay tán lá sau nhà,
Xạc xào hư thực chính-tà vô ngôn.
Người về nhặt lại hoàng hôn,
Hong khô lòng cũ trong hồn viễn cư
Nhủ lòng nén chặt ưu tư,
Buông tay tìm lại chân như thuở nào.
Bình yên giữa những chiêm bao
Ngoài kia nắng rọi qua rào tinh minh

Ý Nhiên

2019