Bỏ qua đến nội dung chính

Hồn đất Gò Công

Gò Công, vùng đất tứ linh;
Cánh chim nhạn trắng, đượm tình biển khơi.
Mênh mang sóng vỗ muôn đời;
Gió đưa gió đẩy, về nơi ăn còng.

Khổng Tước Nguyên, thuở sơ phong;
Gò cao rợp bóng chim Công lượn vòng.
Rừng xanh cây trái đơm bông;
Dấu xưa ghi tạc giữa lòng núi sông.

Ngược dòng lịch sử ghi lòng;
Lôi Lạp thuở ấy, khơi dòng khởi nguyên.
Tên xưa phủ cũ, lưu truyền;
Vạn trường khuất nẻo, biến thiên đổi dời.

Chúa Nguyễn mở cõi, rạng ngời;
Tân Hòa huyện mới, đất trời thênh thang.
Dân về khai khẩn xóm làng;
Lập nên bờ cõi, huy hoàng dựng xây.

Kinh qua sương gió, dạn dày;
Thuận Tắc, Thuận Ngãi, đong đầy tình quê.
Hai thôn nhỏ, giữa bốn bề;
Giao thoa đất mới, lối về sắc son.

Về sau một dải, vẹn tròn;
Hai thôn sáp nhập, làm nên phố phường.
Làng Thành Phố – nẻo thân thương;
Thanh tao đô thị, nức hương một thời.

Pháp sang, chuyển gọi tên dời;
Nâng lên cấp tỉnh, một thời gió mây.
Gò cao chim hội, về đây;
Tình thành tên gọi, tự rày nảy sinh.

Hào kiệt nức tiếng, anh linh;
Đức Công Võ Tánh, nghĩa tình còn vương.
Tiền Giang tên mới, Định Tường;
Mỹ Tho tỉnh lỵ, dặm trường đổi thay.

Gò Công thành quận, từ rày;
Trải bao dâu bể, chuyển xoay bộn bề.
Gò Công tên cũ, lại về;
Danh xưng thị xã, nhất tề hội chung.

Có khi thị trấn, được dùng;
Dựng xây cơ nghiệp, vươn cùng trời cao.
Lòng dân rạng rỡ, tự hào;
Một lần cơ hội, bước vào trang văn.

Vượt lên thành phố, vạn ngân;
Biến thời chuyển thế, muôn phần đẹp tươi.
Nghe ra khắp bốn phương trời;
Gò Công đô hội, đời đời trứ danh.

Sánh duyên tỉnh mới, an lành;
Đồng Tháp rộng lớn, kết thành bảo tinh.
Gọi tên phường mới, hữu tình;
Uy danh vẫn giữ, nét mình vẫn mang.

Càn khôn biến chuyển, dọc ngang;
Dẫu bao thay đổi, hợp tan vẫn bền.
Long – Lân – Quy – Phụng, định tên;
Địa linh nhân kiệt, lập nền hiển vinh.

Bài thơ viết về những tên gọi Gò Công theo thời gian

Ý Nhiên

2025