Người quê
Về đây nhặt nắng hiên trời,
Thương người quê mải giữa đời mưu sinh.
Chén trà đối ẩm phân minh,
Trao nhau tấm áo, gửi mình lấy ta.
Quý thay tự trọng thật thà,
Đón người lữ khách mặn mà tình sâu.
Chẳng mong cầu cạnh chi đâu
Hòa chung niềm khúc, nhịp cầu thanh cao.
Quý thay tâm thế cần lao,
Gác bao tất bật, gửi trao nụ cười.
Chắt chiu chẳng phút thảnh thơi,
Mai sau hiển đạt, rạng ngời tương lai.
Ngậm ngùi nhân thế dông dài,
Phải đâu mặc định, trách ai nhạt lòng.
Chút quà kẻ có người không,
Thoáng nghe lời giận, đèo bòng thiệt hơn.
Gió thưa gạt bỏ tủi hờn,
Ngày về vội vã, nào tròn đôi phương.
Duyên lành giữ lấy mà thương,
Ai hờn ai giận, dặm đường mặc ai.
Bước về rũ sạch trần ai,
Đời thôi hờn tủi, một đài thong dong.
Hẹn ngày rượu ấm, trà nồng,
Ta về nhặt nắng, ấm lòng hiên xưa.
Ý Nhiên
2026