Gò Công danh thắng
Buâng khuâng dạo bước tìm về,
Gò Công phố cũ tình quê đong đầy.
Lăng Hoàng Gia ngự nơi đây,
Quốc công chi mộ, một đài uy nghi.
Danh ông Trương Định khắc ghi,
Hào kiệt Võ Tánh, sá chi thân mình.
Dinh Chánh Tham Biện uy vinh,
Đề Lao một dãy bóng hình xa xưa.
Thanh tao chuông đổ ban trưa,
Thánh Tâm giáo xứ, dáng xưa hiền hòa.
An Sơn Tự chốn Phật đà,
Ao Trường Đua vẫn bóng ngà sáng soi.
Lặng nhìn giếng nước đơn côi,
Hồ Piscine đã xa rồi dấu chân.
Con đường sứ cũng phai dần,
Hương xưa lưu luyến, xoay vần thời gian.
Chủ Sự Thiều nẻo thênh thang,
Huyện Nguơn, Đồ Chiểu mơ màng mến thương.
Cầu Tây Ban Nha dặm trường,
Đây phà Mỹ Lợi vấn vương câu hò.
Bến xe ngựa, đến bến đò,
Bến xe Lam cũ, nhỏ to tâm tình.
Êm đềm họp mặt Chợ Dinh,
Chợ Gò Công mỗi bình minh rạng ngời.
Nữ Lưu thơ quán một thời,
Tân văn phụ nữ, cho đời hương hoa.
Đường Tổng Thư đã phôi pha,
Danh xưng phố cũ, đậm đà tình thâm.
Gò Tre gió thổi rì rầm,
Việt Hùng, Giồng Cát khuất tầm rặng cây.
Bình Đông yên cảnh sum vầy,
Tân Trung đất mới, dạn dày gió sương.
Trường Trương Định – chốn học đường,
Trường Nam, Trường Nữ tỏ tường nét xưa.
Đồn Mã Tà nhớ cảnh xưa,
Kia Thành Săng Đá, gió đưa bụi hồng.
Rạch Gò Công nối một dòng,
Kinh Tham Thu chảy, thong dong sớm chiều.
Cầu Quan mờ nhạt bao nhiêu,
Cầu Tàu, Cầu Huyện gợi nhiều chất thơ.
Tân Thành miền biển xa mờ,
Nay sông Vàm Cỏ đôi bờ hợp long.
Gò Công vùng đất Quy – Rồng,
Phụng – Lân hào khí một lòng sắt son.
Càn khôn thế sự xoay tròn,
Biết bao biến chuyển vẫn còn trong tim.
Dấu xưa chẳng phải đi tìm,
Quê hương trong mỗi êm đềm câu ca.
Ý Nhiên
2020